Đồng Hành Việt - Đặt Trọn Niềm Tin!

Translate

Thông Tin Du Lịch

Thông Tin Phổ Biến

TÂM SỰ CỦA MỘT HƯỚNG DẪN VIÊN

Đạt xin chia sẻ với ACE một bài viết được anh Phan Ngoc (Vietravel) chia sẻ có nội dung như sau:

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Độc Lập-Tự Do-Hạnh Phúc


Kính gửi : (Xếp theo thứ tự quan trọng của các cơ quan)


1. Thanh Tra Nhà Nước Việt Nam ( Để tường, vì có liên quan đến Thanh Tra Du Lịch)
2. Ngài Bộ Trưởng Bộ Văn Hóa Thể Thao & Du Lịch (Để đọc chơi và nhớ đời vì có Ngài bên trong)
3. Ngài Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Du Lịch, (Để đọc chơi và nhớ đời vì có Ngài bên trong)
4. Viện nghiên cứu phát triển du lịch. (Để đọc chơi và nhớ đời vì có Ngài bên trong)
5. Bộ Phận Thanh Tra Du Lịch Tỉnh Tiền Giang ( Để nghiên cứu)
6. Ngài Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải (Để đọc chơi và nhớ đời vì có Ngài bên trong)
7. Ngài Giám Đốc Sở Giao Thông Vận Tải Tp.HCM (Để đọc chơi và nhớ đời vì có Ngài bên trong)
8. Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh ( Vì có Các Bạn ở bên trong)
9. Và những Ngài có liên quan khác…

Những quy định phi lý từ quá khứ đến hiện tại

Từ những năm tháng nền Du Lịch Việt Nam bắt đầu phát triển , Sở Du Lịch Thành Phố Hồ Chí Minh đã manh nha ý tưởng quản lý đội ngũ Hướng Dẩn Viên Du Lịch (HDV DL) . Quả thật lúc đó , nghề Hướng dẩn viên tại Việt Nam là một nghề rất mới và đội ngũ Hướng dẩn xuất thân từ nhiều giới , nhiều thành phần , đủ mọi trình độ tùy theo loại ngoai ngữ đó “có hiếm hay không” thì giá cả tiền công nhật cũng theo quy tắc thương lượng giửa cá nhân và công ty . Thời điểm đó các công ty chưa hình thành được đội ngũ Hướng dẫn viên cơ hữu , nên các công ty đành phải “nhờ” các anh chị em cộng tác viên bên ngoài dù đôi khi phải bấm bụng trả giá công nhật rất cao vì đã trót bán tour . Cũng tại thời điểm này , khoảng năm 1991 -1993 , Sở Du Lịch Tp.HCM bắt đầu ra những quy định mà không cần điều tra tình hình thực tế , gây ra tâm lý hoang mang lo lắng cho tất cả mọi người đang hoạt động trong ngành Du Lịch , đặc biệt là lực lượng Hướng dẫn viên. Những quy định đó đại khái như sau :

Hướng dẫn viên du lịch quốc tế phải có bằng Đại Học và phải có bằng ngoại ngữ tương đương với bằng C bên tiếng Anh. Ngoài ra điều kiện bắt buộc là Hướng dẫn viên Du Lịch quốc tế phải có bằng cũa một trường chuyên về Du Lịch (tương đương với chương trình Trung cấp tối thiểu là 2 năm). Chính quy định này đã gạt ra hầu hết tất cả các Hướng dẫn viên đang hoạt động và từng mang lại thu nhập về Du Lịch cho Đất nước trong thời điểm đó đưa những người này vào tình trạng hoạt động bất hợp pháp . Vì những lý do như sau :

- Đa số anh chị em Hướng dẫn viên thời điểm đó có trình độ ngoại ngữ từ những nguồn khác nhau : Người thì công tác lâu năm ở nước ngoài, người có trình độ ngoại ngử từ thời Pháp , thời Mỹ còn sót lại, người hoa sống ở Việt Nam, hoặc những ngoại ngữ mới mở trong các năm sau giải phóng thì làm gì mà có được những bằng cấp của nhà nước Việt Nam thời đó .
- Trường đào tạo chuyên về Du lịch ở Việt Nam cũng chỉ là những trường mới mở , giáo viên chuyên dạy về Du Lịch cũng chỉ là những bậc tiền bối có kiến thức được mời từ các trường Đại học về cộng tác và tài liệu giảng dạy cũng được huy động từ nhiều nguồn khác nhau !!! Thử hỏi sự đào tạo còn thô sơ chắp vá như thế có cần thiết và bổ ich cho những anh chị em đã từng lăn lộn, nghiên cứu, tìm tòi để giải quyết và đáp ứng cho công việc sinh động hằng ngày cũa họ . Chính vì vậy một số anh chị em đã phải bỏ nghề, một số khác phải nhảy vào đăng ký để mong được tiêu chuẩn hóa theo điều kiện trên nhưng lại gặp phải chương trình đào tạo kéo dài bất hợp lý, kiến thức trong giáo trình thường phi thực tế, thô sơ và nghèo nàn (Chỉ đáng dành cho anh chị em sinh viên chưa biết gì về ngành du lịch) , cuối cùng đại đa số họ đành bỏ cuộc. Đây cũng là một quy định hàm chứa bên trong nó tội ác, nó lảm cho biết bao người thất nghiệp, không có việc làm, thì không có gì để bỏ vào miệng cả. Phải nói như nhà văn Lưu Quang Vũ để mô tả tình trạng này : “ Ngu hóa ác”.

Tiến trình tiêu chuẩn hóa hướng dẫn viên lại tiếp tục cũng theo hướng trên, Sở Du Lịch trong những năm 95-96 đã mở liên tiếp nhiều lớp đào tạo Du Lịch ngắn hạn dành cho hướng dẫn viên du lịch và những người đang hoạt động trong ngành, chính từ những lớp học này, Sở Du Lịch mới biết được một phần nào đó tâm tư nguyện vọng của anh chị em HDV và những điều bất hợp lý trong quy định của mình. Đại đa số những viên chức cao cấp trong Sở Du Lịch là giảng viên của những lớp này như Mr.Thông, Mr.Khánh…

Mất chủ quyền trong việc quãng bá hình ảnh Việt Nam ngay trên sân nhà !!!

Trong những buổi học đó, theo ý kiến của anh chi em HDV về vấn đề các công ty Du Lịch Hàn Quốc nhất quyết không sử dụng HDV người Việt mà dùng HDV người Hàn để thuyết minh về Văn Hóa, con người Việt Nam cho du khách Hàn Quốc, chỉ với lý do duy nhất là nếu dùng HDV người Việt thuyết minh thì Khách du lịch Hàn sẽ không đến Việt Nam !!!???
HDV Hàn Quốc lấy tư cách, trình độ hiểu biết, kinh nghiệm cở nào để có thể thuyết minh về Văn Hóa, Lịch Sử và Con người Việt Nam. Rỏ ràng các Cty Du lịch Hàn Quốc đã dùng chỉ tiêu lượng khách Du Lịch Hàn Quốc mang ra thương lượng để ép ngành Du Lịch Việt nam phải chìu theo ý họ . Cũng từ việc này mà trong ngành Du Lịch Việt Nam đã phát minh ra và đóng góp vào bộ từ vựng du lịch thế giới cái thuật ngữ đặc biệt: “ Sitting Guide” dùng để ám chỉ một HDV người Việt ( thường là Hướng Dẫn Viên tiếng Anh) , có Thẻ Hướng Dẫn theo đúng tiêu chuẩn, đi theo những đoàn khách du lịch Hàn Quốc, ngồi làm một ông Phổng trên xe. Nhiệm vụ của anh này chỉ là nếu có Đoàn Kiểm Tra Du Lịch thì trình thẻ ra để đối phó với đám Thanh Tra Du Lịch, việc thuyết minh du lịch phó mặc cho HDV người Hàn Quốc tha hồ muốn nói gì thì nói kể cả nói xấu, bôi bác nhà nước, con người, Văn Hóa Việt Nam, kể cả có thể chửi chế độ, chính quyền Việt Nam. Đã có biết bao nhiêu Du khách Hàn Quốc đến Việt Nam trong những năm qua và sắp tới đã mang những hình ảnh và ấn tượng về đất nước con người Việt nam thông qua lăng kính và tình cãm của anh HDV người Hàn đối với Việt Nam. Tại sao chúng ta lại để bị đánh mất chủ quyền trong việc quãng bá hình ảnh Việt nam ngay trên sân nhà như thế này? Xin hỏi Ngài Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Du Lịch, người cao nhất đầu ngành có biết việc tệ hại này hay không ? Riêng các quan chức của Sở Du Lịch Tp.HCM biết rất rỏ và đã từng phát biểu trước mặt nhiều anh chị em HDV là : “ Chúng tôi rất bức xúc về chuyện này và sẽ cố gắng giải quyết sớm”. Nhưng đến nay đã gần chục năm nỗi bức xúc này vẫn được tiếp tục duy trì và chưa biết đến chừng nào mới có thể “bứt nút” được !!! Bi Kịch !!!

Hồi 1 : Hướng Dẫn Viên Du Lịch , Các anh là ai ?

Hiện 43% HDV của Việt Nam là nói tiếng Anh, 23% là tiếng Trung. Các loại tiếng hiếm khác (trong đó có tiếng Hàn) chỉ chiếm gần 11%.

Hướng dẫn viên Du Lịch, hiện nay chúng ta chưa có số thống kê chính xác thực sự tại Thủ Đô Hà Nội , Tp.HCM , và các tỉnh thành khác là bao nhiêu người !!! Nếu Tổng Cục Du Lịch còn không có được số liệu chính xác, thì đừng hòng các cơ quan khác có được số liệu này, kể cả số liệu của Tổng cục thống kê. Số thẻ được cấp đổi quá ít, không phản ảnh được số lượng Hướng Dẫn Viên và Cộng Tác Viên Hướng Dẫn Du Lịch của từng đơn vị kinh doanh du lịch cụ thể.

Chính vì không có số liệu cụ thể về tuổi tác, trình độ chung của lực lượng HDV DL nên chúng ta chỉ có thể nhận diện lực lượng này qua cảm nhận chủ quan mà thôi .

Vậy thực ra Hướng Dẫn Viên Du Lịch , các anh là ai ?

Với những anh em Hướng Dẫn Viên lớn tuổi (trên 56 ) tính đến năm nay 2011 (36 năm sau giải phóng) , như vậy vào năm cuối của cuộc chiến , những người anh em này có thể đã là người lính tuổi 20 của chế độ cũ , cũng có thể đã từng là thông dịch viên phục vụ trong quân đội Mỹ .
Các anh em này là những người đã có một thời tuổi trẻ trực tiếp tham dự vào cuộc chiến tranh , hiểu rất rỏ về chiến tranh Việt Nam . Cái hiểu biết của các anh em này về Chiến Tranh Việt Nam ắt phải hơn nhiều so với các anh em hướng dẫn viên trẻ tuổi, sinh ra sau khi Hòa Bình đã được lập lại trên đất nước này.
Những anh em hướng dẫn lớn tuổi này vẫn còn đủ ký ức để nhớ về những trận bom từ pháo đài bay B52 , vẫn còn có thể mô tả sống động cái cảm giác khủng khiếp cúi mọp đầu trong chiến hào chịu trận những đợt pháo kích cường tập của quân ta , những trận đánh khốc liệt tương tàn mà nơi đó thận phận con người trở nên quá nhỏ nhoi mong manh giũa sống và chết . Những câu chuyện sống động về chiến tranh được hồi ức rỏ nét mồn một, được thuật lại cho khách năm châu bốn biển nghe bằng một loại ngôn ngữ sinh động và dí dõm, làm cho khách hiểu được thế nào là cái đói mờ mắt, những bước đi mệt nhọc giửa trời nắng gay gắt hoặc lầy lội dưới mưa trong tán rừng già nhiệt đới đầy muỗi , vắt của mấy cuộc hành quân triền miên , liên tiếp đầy hiểm nghèo bất trắc .

Xin lỗi Ngài Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Du Lịch, Có thể Ngài cũng chỉ là một người thuộc thế hệ đàn em sinh sau đẻ muộn như mấy anh em Hướng Dẩn Viên Du lịch thế hệ 8x , 9x , Tôi đang ngờ rằng chính Ngài cũng cóc biết gì về Chiến tranh Việt nam , bởi vì lúc Ngài sinh ra đời, cuộc sống đã đổi khác rổi , Ngài không biết dân Saigon lúc đó phải sống như thế nào !!! Ngài không biết được rằng thế hệ những anh em Hướng Dẫn Viên lớn tuổi như chúng tôi đã cảm nhận được chiến tranh có mặt trên quê hương mình như thế nào !!! Có thể Ngài không biết “Đại bác ru đêm vọng về thành phố” và nhũng “ánh mắt hỏa châu” khói trắng chập chờn bay trong bầu trời đêm thành phố , những khung cửa sổ bằng kính rung lên bần bật sau những loạt bom . Thành phố buổi tối không còn đèn điện, lũ trẻ chúng tôi rất thích chí khi khỏi phải học bài và lại được người lớn dạy chơi cờ tướng dưới ánh đèn dầu leo lét trong những ngày đầu năm tết Mậu Thân súng nổ.

Hướng dẫn viên du lịch thế hệ chúng tôi có thể là những học sinh của các trường trung học nổi tiếng của Sàigon thời trước như Petrus Trương Vĩnh Ký, Chu Văn An, là sinh viên cũa các trường Đại học thuộc chế độ cũ, đã từng bắt đầu học tiếng Anh tiếng Pháp từ lớp Đệ Thất tính đến năm nay là đã trên 45 năm.
Chúng tôi là những người thuộc thế hệ thứ 2 trên đất nước Việt Nam này được tiếp xúc, học hành Anh Ngữ (Thế hệ thứ 1 là các Thầy Cô giáo của chúng tôi).Chúng tôi đã học từ thời chỉ có quyển Tự Điển Anh-Việt , Việt-Anh của Lê Bá Kông nghèo nàn thiếu thốn từ vựng, đến Tự Điển Anh Việt của Bà Võ Lang , Bộ sách Anh ngữ báo chí của Võ Công Tài , Sách Phiên Dịch Sách Báo của Nguyễn Văn Tạo đến các Bộ Tự Điển khá tốt về sau như của Bùi Phụng , hay Tự Điển Anh Việt của Ủy Ban Khoa Học Xã hội. Chúng tôi dám chắc và dám đánh cuộc với Ngài Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Du Lịch là bản thân Ngài, là người cao nhất đầu ngành cũng không thể nào có dịp hoặc đã từng nghiên cứu sâu sắc về Anh Ngữ như các anh em HDV DL chúng tôi, huống chi là cái đám Thanh Tra Du Lịch của Ngài, cái đám mà hiện nay các Ngài có thẫm quyền trong đó có chính Ngài đang cho phép họ có quyền xét Thẻ HDV của chúng tôi.

HDV DL chúng tôi có thể đã từng là những anh bộ đội , thanh niên xung phong đợt đầu sau giải phóng của Tp.HCM , những người lính với đôi dép râu đã từng có mặt ở chiến trường Kampuchea , đi giải giáp lực lượng quân sự đồ tể tự diệt chủng của Pon Pot Yêng Sari .

“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh, Áo bào thay chiếu anh về đất…-Thơ Quang Dũng-

HDV DL thế hệ chúng tôi có thể cũng chính là những con người đã từng tình nguyện đi dạy học tận Đầm Dơi Minh Hải những năm đầu sau giải phóng , nơi mà học trò mới vừa giả từ vũ khí, từ trong rừng về, học trò và thầy cô gần như chỉ kém nhau một hai tuổi, học trò viết chử tay còn lóng ngóng, nguệch ngoạc cứng còng vì đã từng cầm súng nhiều hơn cầm bút . Có học trò đã từng là Dũng sĩ diệt Mỹ , từng bắn rơi máy bay giặc . Học trò và thầy cô cùng lao động. bơi xuồng đi cắt lá dừa nước , vừng vách lợp mái cho trường có lớp để học, cùng đào ao nuôi cá lấy nước để dùng. Học trò thương nhau thành đôi cưới vợ lấy chồng trước cả thầy cô. Gia đình học trò có con khô con mắm gửi theo xuồng đưa con đi học để đem đến kính biếu thầy. Sao thời đó, cuộc sống còn vất vả nghèo khó trăm bề mà con người ta vẫn biết cái đạo thầy trò , vẫn tôn vinh chữ lễ đến vậy !!!

HDV DL thế hệ chúng tôi có thể cũng chính là những con người đầu tiên của Miền Nam đã bắt đầu nghiên cứu tiếng Nga, khi ở nơi này Nga ngữ vẩn còn quá mới mẽ và xa lạ với người dân vùng vừa giải phóng .

HDV DL chúng tôi cũng có thể là những người bộ đội sau khi làm tròn nhiệm vụ quốc tế tại Kampuchea , được nhà nước cho đi lao động hợp tác tại Liên sô , Tiệp Khắc , Ba Lan.

Khi từ các quốc gia trên quay trở về Việt Nam, chúng tôi rất khó tìm được việc làm vì lúc đó chúng tôi đã ở tuổi trung niên. Làm sao để có thể tìm được việc làm khi mà Nhà nước ta vẫn còn đang cho phép quí vị Giám đốc các cơ quan được trọn quyền sinh sát trong tay, tha hồ kéo bè kéo cánh, tha hồ dùng đòn giảm biên chế bằng thích để loại trừ những ai không chịu cúi lòn, bợ đỡ, theo phe, kết phái. Giảm biên chế nơi nơi thì dầu có học vị tiến sĩ đi chăng nữa thì có lúc phải ngô nghê ngơ ngác, ngớ ngẩn ,ngậm ngùi, nghỉ ngợi, ngông ngáo ngâm nga đọc lại bài " Hàn nho phong vị phú " của Nguyễn Công Trứ. Có khi cũng chẳng xin được việc làm, cứ ở nhà đuổi gà cho vợ để nhờ hột cơm . Vậy thì , để có thể tồn tại và hít thở trên bầu trời này, một số anh em thời đó phải cắm đầu cắm cổ đi học tiếng Nhật, học bán sống bán chết, từ sáng tới chiều, học đến độ chẳng mấy chốc quên bén cả tiếng Nga, chỉ còn lởn vởn , lộn xộn trong đầu mấy loại chử Hiragana, Katakana, Kanji, Romaji, Hashime ma shi te, O za sư mi na sai, Sayonara. Don't laugh at me, Watasi wa sensei desư. Anata wa empitsư desư ká ?

Và như vậy, HDV DL thế hệ chúng tôi có thể cũng chính là những người đầu tiên của Miền Nam, sau khi đi hợp tác lao động ở Liên Xô và Đông Âu, trở về quê nhà, bắt đầu nghiên cứu sang Nhật Ngử. Thời đó chưa có nhiều người đi học tiếng Nhật như hiện nay, và người nào biết được thêm thứ tiếng này vào lúc ấy sẽ có cuộc sống tương đối dể chịu hơn một tý .

HDV DL thế hệ chúng tôi còn có thể là những anh những chị bạn đã từng học ở các trường có chương trình pháp văn như Mari Curie, Taberd, Jean Jacque Russeau . Điều dĩ nhiên là các anh chị này rất giỏi Pháp văn, nói tiếng Pháp chuẩn như gió. Chúng tôi là những người đã từng học tại các trường trung học công lập lớn và có danh tiếng ở Saigon vào cái thời xa xưa ấy mà vẫn phải nghiêng mình ngả nón trước trình độ Pháp văn của các anh chị xuất thân từ các trường trên.

Lực lượng Hướng Dẫn Viên đầu bạc chúng tôi là những người đã sống, làm việc trọn cuộc đời mình trên đất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam này, đã có hiểu biết về tổ chức Xã Hội theo đường lối Xã Hội Chủ Nghĩa, đã có kinh nghiệm tồn tại trên 36 năm dưới mái nhà của một nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa, thời gian đó dài hơn nhiều thời gian 21 năm mà các bậc tiền bối cha chú của chúng tôi đã đi tập kết và có cơ hội trãi nghiệm cuộc sống ở Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa.

HDV DL còn là những người Hoa trên các miền đất nước thuộc thế hệ 5x , 6x là những người đã chọn nơi này làm quê hương, hòa nhập vào cộng đồng đại dân tộc Việt Nam. Tuy người Hoa trên toàn đất nước ta rất đông nhưng để đạt tới trình độ làm một hướng dẫn viên đủ chất lượng tiêu chuẩn thì cực kỳ hiếm nhưng số lượng khách du lịch Hoa Ngữ theo số liệu thống kê là đông nhất.

Lực lượng HDV DL ngoài các thành phần tóc bạc 5x , 6x như trên còn phải kể đến các em thuộc thế hệ 7x , 8x , thế hệ này gần như hoàn toàn sinh ra sau chiến tranh , trong thời đại Việt Nam được hưởng Hòa Bình. Chuyện học tập trau giồi về lịch sử , địa lý , tâm lý khách du lịch, sinh ngữ , phong cách phục vụ … là chuyện đương nhiên mà các em phải tự đặt ra mục tiêu và phải tự nghiên cứu để mỗi ngày đều thăng tiến trong kiến thức, trong ứng xử và trong chuẩn mực đạo đức cần thiết của nghề nghiệp, và cũng để đáp ứng được yêu cầu của nhà nước về việc nâng cao kiến thức, chuẩn hóa trình độ văn hóa , trình độ nghiệp vụ của lực lượng hướng dẫn viên du lịch. Yêu cầu này của nhà nước rất đúng cho thế hệ của các em, các em phải phấn đấu, mở mang kiến thức và vươn lên trong nghề nghiệp của mình từng giờ từng phút. Đó là việc của các em.

Sở dĩ chúng tôi phải nói dài dòng về lưc lượng HDV DL hiện nay, để Ngài Tổng Cục Trưởng có được cái nhìn rỏ hơn về thành phần xuất thân của chúng tôi, biết rỏ hơn về trình độ văn hóa , về bản lĩnh lăn lộn trên cuộc đời, về nhận thức trong cuộc sống , về ý thức bổn phận công dân, nhiệm vụ nghề nghiệp mà đời sống vô tình đặt ra cho chúng tôi phải đối mặt và giải quyết. Để từ đó những quyết định hành xử của ngài đối với lực lượng chúng tôi sẽ hợp tình hợp lý hơn là những cách hành xử hiện nay xuất phát từ Tổng Cục Du lịch của Ngài mà chúng tôi cho rằng cực kỳ bậy bạ !!! Chuyện bậy bạ như thế nào, chúng tôi xin tạm gác nơi đây , hồi sau phân giải …

Về việc tổ chức đào tạo các nghề phục vụ ngành Du Lịch.

Hãy đọc đoạn văn này của một bài báo :
Để khắc phục tình trạng này, tạo điều kiện thuận lợi cho việc đào tạo và cấp chứng chỉ bồi dưỡng nghiệp vụ hướng dẫn du lịch, TCDL đã ủy quyền cho 11 cơ sở đào tạo trên toàn quốc được tổ chức bồi dưỡng nghiệp vụ hướng dẫn du lịch và kiểm tra ngoại ngữ là:
1. Trường Đại học Khoa học Xã hội Nhân văn, ĐHQG Hà Nội
2. Trường Đại học Mở Hà Nội
3. Trường Cao đẳng Nghề Du lịch Hải Phòng
4. Trường Trung cấp nghề Tư thục Du lịch Sài Gòn
5. Trường Đại học Đà Lạt
6. Trường Đại học Kinh tế - Đại học Đà Nẵng
7. Trường Cao đẳng Du lịch Huế,
8. Trường Đại học Dân lập Văn Hiến, TPHCM
9. Trường Đại học Đông Á
10. Trường cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật và Du lịch Hạ Long
11. Trường Đại Học Huế (Khoa du lịch)
Vừa qua, TCDL đã ủy quyền cho Viện Đại học Mở Hà Nội tổ chức 2 kỳ kiểm tra và cấp chứng chỉ nghiệp vụ hướng dẫn du lịch cho những người có nhu cầu xin cấp, đổi thẻ hướng dẫn viên du lịch ở khu vực phía Bắc. Đợt một đã được triển khai vào trung tuần tháng 6/2010. Đợt 2 dự kiến sẽ bắt đầu triển khai vào 15/8/2010.

Nguồn: Trung tâm Thông tin du lịch

Tại sao chỉ có Tổng Cục Du Lịch mới được ủy quyền cho 11 cơ sở đào tạo trên toàn quốc được tổ chức bồi dưỡng nghiệp vụ hướng dẫn du lịch và kiễm tra ngoại ngữ ?

Các trường Đại học và các Cơ sở Giáo Dục đào tạo khác thuộc hệ thống của Bộ Giáo Dục đang đứng ở đâu trong chuyện đào tạo này? Không đủ đẳng cấp, trình độ đào tạo ư ? Tại sao các trường này lại phải chịu sự ủy nhiệm của Tổng Cục Du Lịch mà không được độc lập tự thân xây dựng chương trình đáp ứng cho đào tạo các nghề thuộc ngành Du Lịch ? Tinh thần Tự trị Đại học, Độc Lập, Sáng Tạo của Đại Học đang ở đâu?

Tại sao Tổng Cục Du Lịch tự cho phép mình cái quyền ban phát, quyết định xem Trường nào, Cơ sở nào được phép đào tạo các nghề về Du Lịch ?

Ai là người trong nhà nước ta , Tổ chức hoặc thể chế nào của Chính quyền đã ban cho Tổng Cục Du Lịch cái quyền được phép ban phát này ? Tổng Cục Du Lịch có vượt quá quyền hạn, và có lạm quyền trong việc ban phát này không ?

Tổng Cục Du Lịch có được phép đứng ở vị trí cao hơn các Trường Đại học và các Cơ sở Đào Tạo thuộc Bộ Giáo Dục hay không ? Nếu không được phép đứng cao hơn để mà ban phát , thì Tổng Cục Du Lịch có nhận ra rằng mình đang tỏ ra cao ngạo , không nền tảng một cách vô lối không?

Hay là ở đây đang có tình trạng độc quyền giáo dục, độc quyền cát cứ theo ngành nghề ? Có phải rằng ở đây đang thể hiện rỏ nét sự giành giật quyền hạn trong việc đào tạo một cách vô lối ? Mà giành giật ban phát để làm gì nếu không phải là vì động cơ quyền lợi ? Có phải nói trắng ra là từng cái giấy phép được đóng con dấu đều có cái giá của nó ? Dù đó là giấy phép về giáo dục ?

Các Ngài đừng tưởng tình trạng độc quyền giáo dục, độc quyền cát cứ theo ngành nghề trong ngành du lịch đây là trường hợp cá biệt. Còn nữa đấy trên cái đất nước này !!! Tôi sẽ cho các ngài một thí dụ cụ thể ngay nhé ! Chỉ có ở nước Việt Nam thì cái anh có văn bằng chứng chỉ Kế Toán Trưởng, nghĩa là người đã từng nghiên cứu sâu sắc về Hệ Thống Tài Khoản Kế toán, đủ khả năng thiết kế Hệ Thống và vận hành Hệ Thống Kế Toán thì lại không thể và không được phép hành nghề Kiễm Toán. Chứng chỉ hành nghề Kiễm Toán lại là một chứng chỉ riêng biệt khác, phải đi học riêng về Kiễm Toán, phải qua một kỳ thi kiểm tra thì mới được Bộ Tài Chính cấp chứng chỉ hành nghề. Mà rốt cuộc thì người ta sẽ phải học cái gì trong việc Kiểm Toán ? Học Kiểm Toán chính là học để thấu hiểu về Hệ Thống Kế Toán rồi cộng trừ các con số thu chi để gọi là kiễm tra cái Hệ Thống Kế Toán đó, có vậy thôi mà !!! , có khác gì với kiến thức của người Kế Toán Trưởng đâu ??? Vậy tại sao anh Kế Toán Trưởng lại không được phép hành nghề Kiểm Toán ? Có phải là các anh tự đặt chuyện ra thêm, tự đánh bóng nghề Kiểm Toán lên để các anh có dịp được cấp phát chứng chỉ hành nghề hay không ? Ôi cái trò mèo của các anh !!! Chỉ có trên cái đất nước này mới có cái trò mèo này!!! Ở các nước tiên tiến, cái Chứng Chỉ Kiểm Toán (Certificate of Auditing) này do các Hội Ngành Nghề quản lý , tổ chức dạy học , thi cử và cấp phát cho bất cứ ai muốn học cũng được , giống hệt như thi lấy bằng lái xe , không có gì là quan trọng cả . Không có gì cần phải “ chỉ có Bộ Tài Chính thống nhất quản lý và cấp phát” chi cả !!!. Nếu giả sử như nhà tu Luca Pacioli, người đầu tiên viết về nguyên lý kế toán kép vào những năm 1494, tức là cách chúng ta hơn 5 thế kỷ mà sống lại được , nhìn lại đám con cháu đang hiểu về Kế Toán Kiểm Toán môt cách dốt nát như thế này thì hoặc là ông ta sẽ cười đứt ruột mà chết , hoặc khuôn mặt của ông ta sẽ méo mó, nhăn nhúm một cách thảm hại trong nỗi đau khổ tột cùng khi nhận ra rằng lũ cháu chắt sau 5 thế kỷ vẫn chưa hiểu gì về Kế Toán !!!

Lợi dụng quyền lực, vẽ lên các trò mèo, lập ra các hạn chế, lập ra chuyện cấp phát để được đứng ở vị trí trên bục cấp phát !!! Hạn chế về giấy phép giáo dục đào tạo thực sự là một hành động độc ác mang tính ngu dân.
Không cho tự do đào tạo, không cho người dân, những công dân non trẻ của đất nước này có cơ hội được đi học, được đào tạo, được trang bị kiến thức ngành nghề thì đó không phải là một hành động mang tính ngu dân đấy ư ?. Làm cùng kiệt tri thức, lãng phí sức làm việc, sức học hỏi sáng tạo của thế hệ trẻ là một hành động tội ác với dân tộc, với mai sau …

Như vậy, chúng ta thấy rỏ rằng Tổng Cục Du Lịch không biết gì hết về vấn đề đào tạo cho Ngành Nghề Du Lịch mà chỉ chăm bẳm vào cấp giấy phép đào tạo mà thôi ?

Xin hỏi Tổng Cục Du Lịch đã có bước đi nào trong việc giúp đỡ HDV DL trong việc học tập để chuẩn hóa trình độ nghiệp vụ hay không ? Tổng Cục Du Lịch làm cách nào để có thể xác định một cách chính xác được trình độ nghiệp vụ hiện nay của từng Hướng Dẩn Viên hay chỉ đặt ra các tiêu chuẩn văn bằng và buộc mọi người phải có ? Những HDV lớn tuổi như chúng tôi, những người đã từng học tập và rèn luyện về sinh ngữ trên 45 năm, đã từng soạn từ điển chuyên ngành Anh Việt, thời chúng tôi đi học làm gì có bằng A,B,C Anh văn , làm gì có bằng IELT , TOEIC … Bây giờ chúng tôi phải đi học lại tất cả ư ? để làm gì? để đủ chuẩn nộp lấy thẻ tranh chổ với các đàn em thế hệ 8x, 9x ư ?

Sao mà để kiếm miếng ăn chúng tôi phải mang nhục đến vậy ?

Thưa Ngài Tổng Cục Trưởng , Ngài và các Ngài Phó Tổng Cục Trưởng , các Ngài Trưởng Tranh tra Du lịch liệu có dám tổ chức một kỳ thi và thi chung với anh em HDV DL chúng tôi về Sinh Ngữ và Kiến thức Phục Vụ Du Lịch hay không ? Chúng tôi thách các Ngài thi với chúng tôi đấy ???

Các Ngài quyền cao chức trọng, đi xe con ở Tổng Cục Du Lịch, các anh quyền cao chức trọng ở các cơ quan Thanh Tra Nhà Nước , Cơ quan Thanh Tra cấp Tỉnh , các Thanh Tra Viên Du Lịch , các anh có biết các quy định về cấp đổi thẻ HDV DL không phù hợp của các anh đang gây khó, làm khổ cho biết bao anh chị em HDV lớn tuổi, đẩy họ vào tình trạng hoạt động bất hợp pháp , bị các Thanh Tra Viên Du Lịch săn lùng như săn lùng tội phạm , bị phạt rất nặng về chuyện không có thẻ HDV DL với mức phạt như sau : (Trích Nghị Định 149/2007/NĐ-CP ngày 9-10-2007)
4. Phạt tiền từ 2.000.000 đồng đến 3.000.000 đồng đối với một trong những hành vi sau đây:
a) Hướng dẫn khách du lịch mà không có thẻ hướng dẫn viên du lịch theo quy định;

Với đồng lương công nhật bình quân hiện nay của một HDV sử dụng Anh ngữ là 300.000VND/1 ngày , Mức phạt trên là một mức phạt vô đạo đức, mỗi một vé phạt đập vỡ nồi cơm của HDV 10 ngày. Con người ta lấy gì mà sống ? Ác gì mà ác dữ vậy trời ?

Thưa ngài Tổng Cục Trưởng TCDL , Tổng Cục Của ngài có một cơ quan là Viện Nghiên Cứu Du Lịch, Các ngài đã nghiên cứu cái quái gì để rồi các ngài tư vấn cho nhà nước áp dụng cái mức phạt khốn kiếp như thế ?

Các Ngài đang hiện hình là những kẻ phá hoại chính sách của nhà nước tích cực nhất !!! Chính các ngài đã và đang gieo niềm hận oán giửa chúng tôi và nhà nước. Chính các Ngài tạo cho chúng tôi cái nhìn không tốt, méo mó về những người hành xử quyền lực nhà nước, cái nhìn hoàn toàn không một chút gì có thiện cãm với chính quyền. Mà nhà nước thì trăm công ngàn việc , không thể sâu sát, quán xuyến hết mọi chuyện, nhà nước chờ sự nghiên cứu, tư vấn của các ngài rồi mới ra quyết định, nghị định áp dụng. Khi các Ngài nghiên cứu không tới, các Ngài tư vấn sai, đó là hành động “Xúi trẻ ăn cứt gà” mà trách nhiệm đạo đức về hành động này hoàn toàn nằm ở phía các Ngài.

Các Ngài có thấy rằng các ngài đang đối xử với anh chị em HDV DL gần như là đối xử với những phạm nhân của tội phạm hình sự . Thanh tra viên Du lịch của các Ngài đang ráo riết truy lùng các HDV DL hàng ngày trên các bến bãi. Điển hình là các Thanh Tra Viên DL tại Mỹ Tho, đã dùng thuyền máy ra giửa sông Cửu Long, chận xét các ghe đang chở du khách. Các HDV DL chưa có thẻ đâm ra trở thành hoạt động bất hợp pháp, với tâm lý e ngại bị phạt, anh chị em HDV DL đôi khi ngồi lẫn vào Du Khách, nhất là Du Khách Á Châu, không tự xác nhận mình là HDV, vậy là các Thanh Tra viên đã ra lệnh cho ghe phải quay đầu vào bờ !!!

Các Du Khách nước ngoài lúc này tròn mắt nhìn và không hiểu gì cả !!! Ôi làm sao mà hiểu được cái con người Việt Nam đang xử sự nội bộ với nhau một cách tệ hại như vậy ? Và trong mắt người du khách, họ sẽ nhìn về cái anh chàng HDV kia với cái nhìn nghi kỵ trước đã !!!. Không biết cái anh chàng HDV này là người thực hay giả đây ?!!! Không biết cái anh chàng này đã dính vào chuyện gì mà các nhân viên có thẫm quyền cũa nhà nước phải nhọc công ra uy đến vậy ? Không biết cái anh chàng này có dính dáng gì đến các băng đảng sẳn sàng cướp tiền và hành lý của du khách không nhỉ ?!!! Không biết cái anh chàng HDV này có dính dáng đến cần sa, ma túy không ? có sẳn sàng lùa những người khách du lịch này đem bán cho bọn xã hội đen qua biên giới Tây Nam hay biên giới phía Bắc hay không ?

Đấy là một câu chuyện có thực, đã từng xảy ra tại thành phố Mỹ Tho trên Sông Tiền. Thưa các ngài Tổng Cục Trưởng TCDL và các ngài Thanh Tra Du Lịch cấp Trung ương và cấp Tỉnh, chính các Ngài đã đẩy chúng tôi vào tình thế như vậy ! Chính các ngài đã tạo ra cái nhìn đầy ngờ vực của du khách ném về phía chúng tôi khi họ được chứng kiến đám Thanh Tra Vien Du Lich của các Ngài hành xử quyền lực mà chính các Ngài đã cho phép họ sử dụng, võ trang cho họ cái vũ khí đi đập nồi cơm của kẻ khác.

Chúng tôi oán hận các Ngài vì các Ngài đã đang tâm làm nhục chúng tôi trước mặt đám du khách ngơ ngác !!! .

Chúng tôi oán hận các Ngài vì các Ngài nỡ làm nhục chúng tôi khi chúng tôi đang đi kiếm ăn, kiếm cái sống cho gia đình mình một cách lương thiện. Nếu các Ngài là nhũng người đã từng có may mắn ngồi dưới mái trường để học tập và rèn luyện như chúng tôi ( Chúng tôi quả tình không dám tự xưng là những người có chút chất xám tri thức), và các Ngài phải đi mưu sinh, tìm cái ăn, tìm tí tiền còm nuôi sống con cái hằng ngày như chúng tôi, rồi các Ngài bị ngờ vực, bị xỉ nhục , bị phạt vạ như chúng tôi, liệu các Ngài có cãm thấy nhục nhã, uất ức , phẩn nộ không ? Hay các Ngài sẽ trơ ra như gỗ đá vì chưng các Ngài đã đánh mất lòng tự trọng của một con người có học. Vô học và có học khác nhau ở chổ này đây !!!

Khi nuốt miếng cơm trôi qua cổ họng , cái miếng cơm đã từ công việc làm ăn lương thiện mà có được, chúng tôi vẫn phải đau khổ cãm nhận đầy đủ cái vị chua chát đắng cay tủi nhục mà các Ngài đã nhẫn tâm để lại trên đó.

Chúng tôi nguyền rủa sự đối xử vô đạo đức mà các ngài đã dành cho chúng tôi.
Chúng tôi thành thật cầu mong rằng con cái của các Ngài sẽ không gặp cảnh ngộ như chúng tôi.
Cầu mong cho chúng hiểu rỏ thế nào là giá trị của một miếng cơm lương thiện chứ không phải là miếng cơm đi moi từ cổ họng kẻ khác, từ việc đi đập bể nồi cơm của kẻ khác !!!

Các Ngài không hề biết gì đến chữ Lễ !!! Các ngài đang sử dụng một đám sai nha thời đại dốt nát, miệng còn hôi sửa là các Thanh Tra Viên Du Lịch, chúng mù quáng tuân theo các chỉ thị ngu ngốc bậy bạ từ các Ngài để đi hạch hỏi xét giấy những người lớn tuổi hơn chúng, các bậc cha chú có học hơn chúng !!! Chử Lễ của các ngài đang ở đâu ? Các Thanh Tra Viên Du Lịch của các Ngài học hành tới đâu ? Họ có trình độ Đại học không ? Liệu họ có nghe được tiếng Anh tiếng Pháp tiếng Hoa Tiếng Nhật không ? Liệu họ có đủ trình độ nghiệp vụ để kiểm tra chúng tôi hay không ? Liệu họ có nghe và hiểu được những gì chúng tôi đang mô tả cho du khách các nước hay không ? Xin lỗi các Ngài , học tập và rèn luyện từng giờ từng phút từ thuở đầu xanh cho đến khi tóc bạc như chúng tôi mà chúng tôi vẫn thấy mình còn dốt , vẫn phải luôn luôn tôn trọng các anh chị bạn bè đồng nghiệp , phải tôn trọng sự hiểu biết kinh nghiệm quý báu của từng Bác Tài Xế . Chúng tôi chưa hề dám nhận xét hay phê phán cái hay cái dỡ của những anh chị em đồng nghiệp đó. Họ dỡ điểm này nhưng họ lại hay ở điểm khác ! .

Các Ngài chưa từng đặt mình vào vị trí của chúng tôi, những người sắp sửa về hưu hoặc đã về hưu rồi, ra đường bị đám nhải ranh chỉ đáng mặt con cháu trong nhà hoạnh họe giấy tờ, làm khó làm dễ ngay trên cái miếng cơm manh áo lương thiện của mình, thử xem lúc đó các Ngài có cãm thấy uất ức tủi nhục không ?
Tại sao những công dân lương thiện như chúng tôi lại gặp cái cảnh ngộ khốn khổ như thế này ngay trên cái đất nước đang tự hào khoe rằng Độc Lập Tự Do Hanh Phúc. Chén cơm lương thiện đang bị người khác đập thì Hanh Phúc cái nỗi gì?
Miếng ăn của những người lớn tuổi đầy lòng tự trọng bị đám nhải ranh móc từ trong họng ra thì Hạnh Phúc ở đâu ?
Các ngài là những tên vô cãm điển hình nhất của thời đại !!! Các Ngài đang là đồ đệ trung thành của Chủ Nghĩa Mao ít (Maoism)!!! Các Ngài đang sử dụng lực lượng Hồng Vệ Binh mù quáng để phá vỡ cái trật tự , đạo đức và lễ nghĩa của xứ này, Các Ngài đang dùng con cháu để hạch sách, hoạnh họe ông bà của chúng một cách lộ thiên ngay trên những con đường cái quan của đất nước !!! Chử Lễ của các Ngài ở đâu hở Hoàng Thiên Hậu Thổ, hở trời cao đất dày ?

Các Ngài đừng nên tiếp tục vẽ các tấm bảng cổ động tuyên truyền xây dựng một Xã Hội công bằng, giàu đẹp với hình ảnh liên minh công nông, trong đó thông thường có một anh công nhân khỏe mạnh tay đang cầm búa, một cô thôn nữ một tay cầm liềm, một tay ôm bó lúa, một anh quân nhân vẽ mặt cương nghị , hai ba đứa bé búp măng non hớn hở. Trang điểm thêm vào đó là một anh trí thức, đeo kính trắng, bỏ áo vào quần, cà vạt hẳn hoi. Tất cả đều toát lên nét tươi vui hạnh phúc. Đấy, tôi đã vẽ lại bức tranh quen thuộc đó cho cho các Ngài xem rồi đó !!! Nhưng đấy chỉ là tranh cổ động mà thôi !!! Cái người mang mắt kính trong bức tranh đó đã và đang khốn khổ khốn nạn lắm rồi !!! Cái con người mang mắt kính đó hiện nay đang bị các ngài làm tình làm tội, đang bị các Ngài xét giấy phép hành nghề mà trong khi bản thân các Ngài chưa đủ trình độ để đào tạo nghề nghiệp cho họ. Cái giáo trình đào tạo du lịch của các Ngài chỉ mới ở mức dạy cho học trò trung cấp biết Check in, Check out là gì !!! Rất chi là thãm hại !!! . Hay là chúng ta nên vẽ thêm vào bức tranh đó một anh Thanh Tra Viên đang xét giấy cái anh chàng đeo mắt kính, như thế thì bức tranh sẽ có vẽ chân thực hơn, cập nhật, hiện đại hơn. Tội thay cho hình ảnh của các anh chàng đeo mắt kính!!! Người ta đang lợi dụng hình ảnh tươi tắn của anh để minh họa những mối đoàn kết trong một xã hội lý tưởng mà trong khi đó, trên thực tế người ta đang xét giấy anh, phạt vạ anh. Anh đang chắc mót từng đồng tiền “ Tip” một để nuôi anh và gia đình mình, để làm hài lòng du khách năm châu bốn biển, xây dựng hình ảnh đẹp về Du Lịch Việt Nam, góp một phần ngoại tệ cho Ngân sách Nhà nước, trả một phần lương cho các viên chức Nhà Nước để rồi họ lại ngồi ở đâu đó bày ra cái chuyện xét giấy hành nghề của anh. Họ không giúp anh đi lên mà họ đang cố gắng ghịt cổ anh đi xuống !!! . Quả thực tội nghiệp cho cái anh chàng đeo mắt kính đó !!! Ở thời đại Tần Thủy Hoàng, người ta đem chôn sống anh . Với thời đại Mao Trạch Đông, anh không bằng cục phân!!!. Dưới triều đại Angka của Pôn Pốt, Iêng Sa Ri , chắc chắn chúng cũng đã từng có nhiều lần vẽ hình anh y hệt như bức tranh tươi đẹp, rạng rỡ, hạnh phúc trên, nhưng chúng đập cuốc lên đầu anh !!! Và bây giờ, trên đất nước này thì anh đang bị xét giấy trên đường phố bởi các Hồng Vệ Binh đời mới !!! . Chủ Nghĩa Mao Trạch Đông đang xuất hiện, nông thôn đang bao vây thành thị, con cái đang nghi kỵ, ngờ vực, nhìn cha chú là kẻ xấu, sẳn sàng đấu tố chú bác cha mẹ ra trước Angka. Lưỡi cuốc Pôn Pốt đang treo lơ lững trên đầu anh, hỡi anh chàng mắt kính đáng thương tội nghiệp kia ơi !!!

Kính thưa các Ngài ,

Các Ngài đã nhẫn tâm hành xử, thực hiện những biện pháp kiểm tra kiểm soát một cách ngu ngốc chưa từng có. Khi HDV DL đang bắt tay chào đón một đoàn du khách tại sân bay TSN, những Du Khách vừa mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi cổng kiểm soát Hải Quan của Việt Nam, còn đang lạ lẫm với khung cảnh sân bay Việt Nam, với khuôn mặt, hình dáng, phong cách của người Việt Nam. Các Du Khách mới vừa nhận được nụ cười thiện cãm của HDV, hai bên đang tạo bầu không khí thân mật, thì lúc này Thanh Tra Du Lịch đột nhiên xuất hiện hỏi Thẻ HDV. Các vị khách trong đoàn chắc chắn không hiểu được việc gì đang xảy ra, nhưng ngay lập tức họ sẽ trổi lên lòng ngờ vực về tư cách của người HDV DL . Và cái điều vô cùng quan trọng , vô cùng nguy hiểm lúc này đó là công việc, nhiệm vụ chính yếu của HDV DL là làm sao bảo vệ hành lý cũa khách trong lúc lộn xộn đó. Nếu như lúc đó, HDV thì đang bị Thanh Tra DL kiểm tra thẻ, kẻ gian nhân cơ hội lộn xộn ấy, trà trộn vào đoàn, lấy cắp hành lý của Du Khách !!! Trong tình trạng này ! ai sẽ chịu trách nhiệm về các hành lý bị mất mát ? Hay cuối cùng là Cty Du Lịch sẽ kết án hành động của HDV vì cho rằng đã lơ đểnh không làm tròn nhiệm vụ, và HDV sẽ bị buộc phải bồi thường cho khách một cách oan ức ???
Cảnh này đã từng xảy ra tại Phi Trường TSN, người thực việc thực hẳn hoi, chúng tôi không nói thêm nói bớt 1 ly nào !!!.

Nguyễn Điều Chỉnh ( Cháu đời xa của Nguyễn Đình Chiểu )
Đồng Hành Việt - Đặt Trọn Niềm Tin!

Du Lịch Miền Tây

Loading...

Du Lịch Vũng Tàu

Loading...

Du Lịch Bình Thuận

Loading...

Du Lịch Ninh Thuận

Loading...

Du Lịch Khánh Hòa

Loading...

Du Lịch Miền Trung

Loading...

Du Lịch Miền Bắc

Loading...